20:27 EST Thứ sáu, 19/01/2018

Menu

Góc giải trí

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 64


Hôm nayHôm nay : 4282

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 50404

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2676001

Tiếng Anh

Trang nhất » THCS Đề Thám » Thời sự-tin tức » Tổng hợp

Quang cao giua trang

Nghị lực phi thường

Thứ năm - 22/08/2013 11:06
Nghị lực phi thường

Nghị lực phi thường

Họ là những người tật nguyền. Mặc cho số phận trớ trêu, họ vẫn vượt lên nghịch cảnh, viết nên những câu chuyện đẹp bằng ngôn từ của nghị lực.


Chuyện của H’Đút

Ngay từ khi lọt lòng mẹ, tay chân H’Đút (buôn Luk, xã Phú Cần, huyện Krông Pa) đã không như những đứa trẻ bình thường. Em gần như không có bàn chân, chỉ là hai chiếc cùi trơ trụi, thẳng đuột. Đôi bàn tay của em cũng vậy. Nhà H’Đút có đến 6 người con, em là người con thứ 5 và cũng là người đầu tiên trong gia đình được đi học vì nhà quá nghèo. Những câu chuyện về tuổi thơ của H’Đút còn lại gần như quá ít ỏi trong trí nhớ của người chị cả và anh rể mới hơn 30 tuổi đời nhưng đã có đến gần 15 năm làm trụ cột của gia đình 5 đứa em thơ vì mẹ mất sớm, bố để lại chị em đi xây dựng cuộc sống mới.
 

Em H'Đút chăm chỉ viết bài. Ảnh: Phương Linh
Em H'Đút chăm chỉ làm bài. Ảnh: Phương Linh

Không bàn tay, không bàn chân nhưng H’Đút lại đam mê con chữ đến lạ. “Chưa bao giờ em nghĩ tới chuyện bỏ học, dù ngày mới bước chân đến trường, các bạn trêu chọc ghê lắm, việc viết cũng quá khó khăn. Lúc ấy, em chỉ khóc…”-H’Đút tâm sự. Cô giáo Hương-người thầy đầu tiên bên cạnh H’Đút, chỉ cho em những nét chữ khó nhọc đầu đời dường như vẫn chưa thể quên ấn tượng về cô học trò nhỏ ấy. Cô cho biết: “Việc tập viết đối với mỗi đứa trẻ lành lặn đã không hề dễ, với H’Đút càng khó bội phần. Chỉ với hai cùi tay trơ trụi, để điều khiển được chiếc bút đó cả là một hành trình dài được nuôi sống bằng nghị lực và sự ham học của cô bé. Cuộc chinh phục giữa hai cùi tay và chiếc bút “cứng đầu” ấy nhiều khi đã khiến chính tôi phải rơi nước mắt”. Vậy nên suốt những năm tháng học tập, H’Đút luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi và học sinh tiên tiến. Đáng khâm phục hơn, ngày học ở trường Tiểu học xã Phú Cần, H’Đút còn là một trong những học sinh luôn đạt giải “vở sạch, chữ đẹp” do nhà trường tổ chức.

Bất kể việc gì trong nhà, H’Đút đều tự mình làm tốt từ dọn dẹp nhà cửa đến nấu cơm, giặt giũ quần áo… Năm nay, H’Đút bắt đầu bước vào lớp 11 của Trường THPT Chu Văn An. H’Đút chia sẻ rằng, em rất thích học môn Ngữ văn, “vì môn Văn cho em thêm niềm tin yêu trong cuộc sống”-H’Đút lý giải. Đây cũng là môn em học khá nhất. Hỏi về ước mơ của mình, H’Đút cười bẽn lẽn: “Em chỉ sợ sau này không có nơi nào dám nhận một người như em về làm việc thôi, nhưng em không bao giờ bỏ học”…

Bông hoa nhỏ của làng Krối

Phải lần thứ 3 tìm tới làng Krối 1 (xã Đak Smar, huyện Kbang) chúng tôi mới gặp được em Đinh Thị Hlonh (13 tuổi), các lần trước đến em đều theo ba mẹ lên rẫy.
 

Chỗ ngồi đặc biệt dành cho Hlonh ở trên lớp. Ảnh: Phương Linh
Chỗ ngồi đặc biệt dành cho Hlonh ở trên lớp. Ảnh: Phương Linh

Hlonh chào đời mà không có đôi cánh tay. Em lớn lên tập làm quen với cái gùi, cái chổi… bằng đôi bàn chân vốn chỉ dùng để chạy nhảy. Dần dần, đôi bàn chân ấy còn biết đánh răng, chải tóc, giúp mẹ giặt giũ, nấu cơm, nấu nước. Đáng nể hơn, đôi chân ấy còn dùng để viết chữ. Mất mấy tháng trời, Hlonh mới kẹp được cây bút vào giữa hai ngón chân để bắt đầu từng con chữ nguệch ngoạc đầu tiên. Rồi hai ngón chân cũng làm quen được với cây bút “cứng đầu” và nét chữ của em cũng trở nên mềm mại hơn. Bây giờ đi đến đâu, người ta cũng biết Hlonh không phải bởi sự bất thường trên thân thể mà biết em là một cô bé học rất giỏi. Suốt 5 năm liền, năm nào em cũng được tặng giấy khen, học bổng. Cũng ngần ấy thời gian, dường như Hlonh chưa nghỉ buổi học nào dù cho trời nắng hay mưa. “Sau này em muốn trở thành cô giáo để dạy lại cái chữ cho các em nhỏ trong làng”-đôi mắt Hlonh chợt ngời sáng khi nói về ước mơ của mình.

Ngoài việc học giỏi, Hlonh còn rất thích vẽ. Em đã vẽ nên biết bao bức tranh về cảnh vật quê em: từ cành cây, ngôi nhà sàn, bông hoa, con suối… tất cả được hiện lên sinh động, rực rỡ đầy màu sắc dưới ngòi bút được điều khiển bởi một đôi chân. Cứ mỗi lần vẽ xong, mẹ của Hlonh lại đem các bức tranh treo lên tường nhà như một sự tán thưởng cho nàng “họa sĩ” nhí. Năm nay Hlonh lên lớp 6, em sẽ phải ra điểm trường xa nhà để trọ học, tiếp tục nuôi lớn giấc mơ trở thành cô giáo của mình.

Lê Hòa-Phương Linh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn